hãy chăm sóc mẹ

Tác phẩm Hãy chở che u ở trong nhà văn Nước Hàn Kyung-sook Shin khai mạc vì như thế quang cảnh đảo lộn của một mái ấm gia đình. Mẹ bị lạc Khi sẵn sàng bước lên tàu năng lượng điện ngầm nằm trong phụ thân ở ga Seoul. Hai các cụ dự tính lên phía trên thăm hỏi cậu con cái cả. Con gái đầu, Chi-hon, là kẻ đứng đi ra ghi chép thông tin thăm dò người lạc thay cho cho tất cả mái ấm gia đình. “Ngoại hình: Tóc cụt đang được muối bột chi tiêu, xương gò má cao, Khi cút lạc đang diện áo sơ-mi xanh rớt domain authority trời, áo khoác bên ngoài White, váy xếp nếp color be”. Trong tâm thức của tớ, Chi-hon vẫn nghĩ về u là kẻ thường“bước cút thân thiện đại dương người với tư thế rất có thể rình rập đe dọa cả những tòa căn nhà sừng sững đang được nom trực tiếp xuống kể từ bên trên cao”. Trong Khi cơ, những người dân qua chuyện đàng đáp lại thông tin thăm dò người lạc của cô ý vì như thế mô tả về một “một bà già cả cứ thủng thỉnh bước tiến, thỉnh phảng phất lại ngồi phệt xuống đàng hoặc đứng thẫn thờ trước lan can cuốn”. Liệu cơ liệu có phải là người u mặc cả mái ấm gia đình cô đang được đựng công thăm dò kiếm?

Một ngày, một tuần rồi ngay gần một mon chầm chậm rì rì trôi qua chuyện. Người ông xã và những người con hiện tại đều đang được phương trưởng cả không chỉ là bồn chồn nóng bức vó mà còn phải day dứt tấm lòng vì như thế cảm xúc tội lỗi, và rối bời “trong nỗi hoảng loàn như thể toàn bộ quý khách đều bị thương tổn ở vùng não”. Họ cũng lấy thực hiện do dự vì sao u ko biết căn vặn đàng về căn nhà cậu con cái cả cho tới Khi phân phát hình thành nhì thực sự rằng u ko biết chữ và u các bệnh ung thư vú khiến cho tâm trí ko được sáng suốt như thông thường. 
Từ phía trên, những kỳ vọng thăm dò lại u càng trở thành phong phanh hơn… -

Bạn đang xem: hãy chăm sóc mẹ

Nhận ấn định về tác phẩm 
“Cuốn sách của người sáng tác phổ biến nhất Nước Hàn này rất có thể thực hiện từng người hâm mộ cần rơi nước đôi mắt.” - Library Journal

“Cảm động và ám ảnh.”  - Newsday

“Phần là mẩu chuyện về việc di chuyển của xã hội Nước Hàn kể từ vùng quê đi ra trở thành thị, phần là khúc ca về sức khỏe của côn trùng buộc ràng mái ấm gia đình được tạo hình kể từ sự quên bản thân của những người phụ nữ; đấy là một kiệt tác vô nằm trong cảm động.” - Kirkus Reviews

“Nao lòng… Thấm thía… Người gọi tiếp tục nhìn thấy sự đồng cảm vô mẩu chuyện về mái ấm gia đình hút khách nhất Nước Hàn từ xưa cho tới ni này.” - Publishers Weekly 

***

Đôi đường nét về tác giả:

Shin Kyung-sook sinh vào năm 1963 vô một mái ấm gia đình nghèo đói sinh sống bên trên một ngôi làng mạc nhỏ ở miền Nam Hàn Quốc. Không sở hữu ĐK vô ngôi trường trung học tập, mươi sáu tuổi tác cô lên Seoul lao động thăm dò sinh sống. ShinKyung-sook khởi nghiệp ghi chép văn năm 1985 và sớm lượm lặt thành công xuất sắc. Các kiệt tác của cô ý luôn luôn sở hữu lượng người hâm mộ rộng lớn và nhận được rất nhiều phần thưởng văn học tập nội địa hao hao vô điểm. Với Hãy chở che mẹ Shin Kyung-sook trở nên căn nhà văn châu Á nổi trội nhất năm 2009.

***

Trích "Hãy chở che mẹ"

[...]

Cô treo tai nghe lên cổ rồi cút vào trong nhà lau chùi và vệ sinh nhằm cọ tay. Mọi người vô đoàn nom bám theo cô Khi cô sải lao vào Tolet. Cô cọ tay vô bể cọ và Khi hé túi đeo lấy khăn vệ sinh tay, cô nom chằm chằm vô lá thư đang được nhàu nát nhừ của cô ý em gái gửi cho bản thân mình nhằm ở bên phía trong. Đây là lá thư cô đang được mang ra kể từ vô hộp thư ở căn hộ cao cấp của tớ phụ thân ngày hôm trước, đích vào trong ngày cô nằm trong chúng ta trai rời Seoul. Một tay cầm khuôn túi phượt sở hữu gắn bánh xe pháo, đứng trước cửa ngõ căn nhà, cô gọi thương hiệu cô em gái ghi chép bên trên phong so bì. Từ xưa cho tới giờ, đấy là phen trước tiên cô cảm nhận được thư kể từ em gái. Mà phía trên còn là 1 trong những lá thư tay chứ không cần cần gmail. Cô ấn định hé bức thư đi ra coi tuy nhiên nghĩ về thế này lại đựng vô túi đeo. Có lẽ cô nghĩ về nếu như gọi lá thư cơ thì cô sẽ không còn thể lên máy cất cánh với chúng ta trai rơi rụng. Cô bước thoát ra khỏi Tolet và lại ngồi xuống đối với tất cả đoàn. Nhưng chứ không treo tai nghe lên, cô lấy lá thư của cô ý em gái đi ra cầm bên trên tay một lúc rồi tách phong so bì thư.

Xem thêm: tro choi my little pony equestria

Chị.

Hôm em cho tới điểm u tức thì sau khoản thời gian em kể từ Mỹ quay trở lại, u mang lại em một cây hồng nhỏ cao cho tới đầu gối em. Hôm cơ em cho tới lấy đồ đạc và vật dụng gửi trong nhà u. Mẹ bị té xỉu vô khu vực đựng đồ cạnh bên kho, điểm lưu lại bếp gas, tủ giá buốt và bàn ăn của em. Mẹ ở sóng soải ở cơ, tay chân rũ cả đi ra. Mấy con cái mèo nhà hàng quán ăn thôn tuy nhiên u hoặc mang lại cơm trắng đang được ngồi xung xung quanh u. Em bộp chộp vàng đi ra lúc lắc u, u hé đôi mắt như thể một vừa hai phải tỉnh dậy, nom em và mỉm mỉm cười. Mẹ phát biểu, “Đứa đàn bà loại nhì của tôi về rồi đây!” Mẹ bảo với em là u ko có gì cả. Giờ thì em biết Khi cơ u không thể tươi tỉnh, tuy nhiên u vẫn nhất định rằng u ko có gì cả. Rằng u đang được vào trong nhà kho nhằm đem cơm trắng mang lại bao nhiêu con cái mèo. Mẹ vẫn không thay đổi xi tất cả em gửi trước lúc em cút Mỹ. Ngay cả song căng thẳng tay cao su thiên nhiên u cũng ko động cho tới, mặc dầu trước lúc cút em đang được bảo u cứ người sử dụng. Mẹ kể là vô một phen căn nhà sở hữu giỗ, u đang được tính người sử dụng khuôn bếp gas cầm tay tuy nhiên rồi lại thôi. Sao u lại ko dùng? Em căn vặn u thế thì u phát biểu, Để Khi con cái về, u rất có thể trao lại mang lại con cái tất cả còn nguyên lành như Khi con cái cút.

Khi em đang được hóa học không còn đồ dùng lên xe vận tải, u ngượng nghịu cầm một cây hồng cút vòng đi ra kể từ đàng sau căn nhà, điểm u lưu lại toàn bộ những chum phụ gia. Rễ cây quấn một cầm khu đất bịa vào trong túi ni lông. Mẹ đang được mua sắm khuôn cây cơ mang lại em đem về trồng ở khoảnh sảnh mái nhà em mới nhất gửi cho tới. Cái cây còn vượt lên nhỏ, em tự động căn vặn ko nghe biết lúc nào cây hồng này mới nhất mang lại trái ngược. Nhưng trái ngược tình, em không thích đem cây hồng về. Nói là căn nhà sở hữu sảnh tuy nhiên cơ đâu cần nhà đất của em, vả lại em cũng nghĩ về ko biết ai tiếp tục chở che mang lại khuôn cây cơ. Như gọi được ý tưởng của em, u bảo, “Con tiếp tục thấy cây hồng mang lại trái ngược tức thì thôi; cho tới bảy mươi năm còn trôi qua chuyện vèo vèo nữa là.”

Thấy em vẫn ko ấn định đem nó bám theo, u bảo, “Như thế nhằm Khi u không thể nữa, từng phen hái trái ngược hồng là con cái lại ghi nhớ cho tới u.”

Dạo cơ u chính thức hoặc phát biểu câu “Khi u bị tiêu diệt...” thông thường xuyên rộng lớn. Chị cũng biết đấy, kể từ lâu rồi lời nói cơ đang trở thành vũ trang của u. Đó là loại vũ trang độc nhất của u Khi con cháu thực hiện những việc u ko thỏa mãn. Em ko biết chính thức kể từ khi này, tuy nhiên mọi khi ko giã thưởng việc gì, u lại bảo, Đợi u bị tiêu diệt rồi hãy thực hiện thế. Dù chẳng Chắn chắn liệu cây hồng nhỏ cơ sở hữu sinh sống sót được hay là không, em bịa nó lên xe vận tải chở về Seoul rồi chôn gốc của chính nó xuống khu đất thâm thúy cho tới đích điểm u đang được khắc ghi bên trên cây. Sau cơ, Khi lên Seoul, u bảo em trồng khuôn cây sát tường vượt lên, nên gửi đi ra trồng nơi khác. Từ cơ u thông thường xuyên căn vặn em đang được đưa mẫu cây ko. Em cứ bảo gửi rồi, tuy vậy ko gửi. Mẹ mong muốn em gửi cây hồng đi ra khuôn khoảng tầm rỗng rộng lớn vô sảnh tuy nhiên em đang được dự tính lúc nào mua sắm được mái nhà này thì tiếp tục trồng một chiếc cây thiệt to tát ở cơ. Thực sự em ko hề nghĩ về bản thân tiếp tục đưa mẫu cây non mới nhất chỉ mất nhì nhánh, cao ko vấp cho tới thắt sườn lưng bản thân đi ra trồng ở phần cơ, tuy nhiên em vẫn vấn đáp, Vâng u ạ. Trước Khi u thất lạc, bỗng nhiên ngày nay u cũng gọi năng lượng điện mang lại em tuy nhiên căn vặn, “Con đang được đưa mẫu cây đi ra trồng ở phần cơ chưa?” Mỗi phen như vậy em chỉ bảo, Hôm sau con cái tiếp tục gửi.

Chị ơi. Phải đến tới trong ngày hôm qua em mới nhất cõng thằng út ít bên trên sườn lưng đi ra bắt xe taxi cho tới So-orung để sở hữ khí cụ và phân bón thực vật. Em móc hố đích điểm u chỉ rồi tấn công cây hồng đi ra trồng ở cơ. Em ko thấy ăn năn hận một chút nào vì như thế ko nghe điều u, chẳng Chịu đựng gửi cây hồng ngoài tường ngăn, tuy nhiên em thực sự sửng sốt Khi tấn công khuôn cây lên. Lần trước tiên đem cây hồng lên phía trên, rễ của chính nó trơ trụi cho tới nấc em cứ cần nom chuyên nghiệp chuyên nghiệp, nghi hoặc rằng đám rễ thậm chí là ko thể trở nên tân tiến trong thâm tâm khu đất, tuy nhiên khi em móc khuôn cây lên nhằm gửi cút, cỗ rễ của chính nó đang được cắm thâm thúy vô lòng khu đất, đan cài đặt vô nhau. Em vô nằm trong tuyệt vời với việc sinh sống bền vững của chính nó Khi nó xoay xoả tồn bên trên được bên trên mảnh đất nền cỗi cằn như vậy. Có cần u mang lại em cây hồng bé xíu xíu là nhằm em rất có thể tận mắt chứng kiến giã lá của chính nó ngày 1 sum suê và cành nhánh của chính nó ngày 1 đan dày? Phải chăng u sở hữu ý bảo với em rằng nếu còn muốn bắt gặp cây đơm hoa kết trái ngược thì cần chịu thương chịu khó chở che mang lại nó? Hay có lẽ rằng chỉ giản dị là vì như thế u không tồn tại chi phí để sở hữ cây to? Lần trước tiên em thấy yêu thương mến cây hồng cơ. Em không thể không tin tưởng liệu cây hồng này còn có ngày mang lại trái ngược hay là không nữa. Em lại ghi nhớ cho tới câu u phát biểu, “Sau Khi u cút rồi, từng phen cầm trái ngược hồng lên ăn thì con cái tiếp tục nghĩ về cho tới u.”

Chị sở hữu ghi nhớ sở hữu phen chị đang được bảo em kể mang lại chị nghe những chuyện về u tuy nhiên chỉ bản thân em biết không? Em đang được phát biểu là em ko biết gì về u cả. Tất cả những gì em biết là u đang được thất lạc. Cho cho tới giờ đây vẫn vậy. điều đặc biệt em ko biết sức khỏe của u ở đâu tuy nhiên đi ra. Thử nghĩ về tuy nhiên coi. Những việc tuy nhiên người không giống ko thực hiện được thì u đều tự động bản thân thực hiện cả. Em nhận định rằng vì vậy tuy nhiên u ngày 1 hết sạch cút. Cuối nằm trong u trở nên loài người không tìm kiếm nổi nhà đất của ngẫu nhiên người con này của tớ. Em thấy bản thân thiệt là kỳ lạ, tuy vậy u bị thất lạc tuy nhiên vì như thế còn cần mang lại con cháu thức ăn, chải đầu mang lại bọn chúng và fake bọn chúng cho tới ngôi trường nên em đang không thể đi kiếm u. Chị sở hữu bảo rằng thời gian gần đây em đang được thay cho thay đổi nhiều, rất khác với những người dân u con trẻ không giống thời buổi này, chị bảo một trong những phần nhỏ vô em tương đối kiểu như với u, tuy nhiên chị ơi, mặc dù gì cút nữa, em ko nghĩ về bản thân rất có thể kiểu như được u của tất cả chúng ta. Kể kể từ Khi u thất lạc, em cứ nghĩ về mãi, liệu tôi đã là đứa đàn bà đảm bảo chất lượng của u chưa? Liệu em đã thử được cho những con cái bản thân những việc u đã thử mang lại em chưa?

Em biết một điều. Em ko thể thực hiện được như u. Cho mặc dù em vẫn muốn cút chăng nữa. Mỗi Khi mang lại con cái ăn, em rất rất hoặc nổi gắt. Em cảm nhận thấy trọng trách, em cảm xúc như con cháu níu chân bản thân. Em yêu thương những con cái lắm, nhiều khi em cảm động ứa nước đôi mắt Khi nghĩ về ko biết sở hữu thiệt tôi đã sinh đi ra bọn chúng ko, tuy nhiên em ko thể trao cả cuộc sống bản thân mang lại con cháu tựa như u đã thử được. Trong từng thực trạng, em luôn luôn thực hiện rất là vì như thế những con cái, thậm chí là em còn rất có thể hiến dưng mang lại bọn chúng hai con mắt của chủ yếu bản thân nếu như bọn chúng cần thiết, tuy nhiên em vẫn ko cần là u. Em cứ hòng đứa út ít mau lớn khôn. đa phần Khi em nghĩ về chủ yếu con cháu đang được ngưng trệ cuộc sống bản thân. Khi này đứa út ít rộng lớn thêm thắt một ít nữa, em tiếp tục gửi con cháu cho tới vườn trẻ hoặc mướn người về nom con cháu nhằm em còn cần thao tác của em nữa chứ. Nhất ấn định em tiếp tục thực hiện như thế. Vì em cũng cần sở hữu cuộc sống thường ngày của riêng biệt bản thân nữa. Khi quan sát tâm trí này ở bạn dạng thân thiện, em tự động căn vặn sao u rất có thể thực hiện được những việc u đã thử, và Khi cơ em mới nhất hiểu được bản thân ko thực sự hiểu u. Dù tất cả chúng ta cứ phát biểu là thực trạng sinh sống của u khiến cho u chỉ rất có thể nghĩ về về tất cả chúng ta cút nữa, sao tất cả chúng ta rất có thể nghĩ về về u ở cương vị một người u xuyên suốt cả cuộc sống như vậy cơ chứ? Dù đã thử u, em vẫn đang còn thật nhiều mong ước của riêng biệt bản thân và vẫn ghi nhớ ko sót một chuyện gì về thời thơ ấu, thời niên thiếu hụt hao hao thời thiếu hụt nữ giới của tớ, tuy nhiên vì sao tức thì từ trên đầu tất cả chúng ta chỉ luôn luôn nghĩ về về u như là 1 trong những người u tuy nhiên thôi? Mẹ đang được không tồn tại thời cơ bám theo xua những ước mơ của tớ, luôn luôn cần một thân thiện 1 mình đối lập với từng sự ngược đãi của thời đại, nghèo đói và khốn cực, và u ko thể thực hiện được gì mang lại số phận buồn thương của tớ ngoài gánh Chịu đựng nó và vượt lên nó, dùng tối nhiều từng năng lực của bạn dạng thân thiện nhằm sinh sống không còn cuộc sống, hiến dâng toàn cỗ thân xác và linh hồn bản thân mang lại cuộc sống ấy. Tại sao em trước đó chưa từng mảy may nghĩ về cho tới những ước mơ của mẹ?

Chị...

Em đang được mong muốn vục mặt mũi vô khuôn hố em móc nhằm trồng cây hồng. Em ko thể sinh sống tựa như u, vậy thì có lẽ rằng này u lại mong muốn sinh sống như thế? Sao em ko một phen nghĩ về được như thế Khi u còn ở mặt mũi bọn chúng ta? Là đàn bà của u tuy nhiên em còn chẳng hoặc biết gì như vậy thì Chắn chắn u cần cảm nhận thấy đơn độc biết chừng này Khi ở trước những người dân không giống. Thật bất công Khi u đang được cần quyết tử toàn bộ mang lại tất cả chúng ta tuy nhiên chẳng sở hữu một ai nắm chắc u cả.

Xem thêm: phien toa tinh yeu tap 4

Chị. Chị sở hữu nghĩ về tất cả chúng ta tiếp tục lại được ở mặt mũi u mặc dù có một ngày thôi không? Chị sở hữu nghĩ về em tiếp tục lại sở hữu thời hạn nhằm hiểu u nữa ko, nhằm lắng tai những mẩu chuyện của u, nhằm yên ủi ước mơ xưa u đang được chôn vùi ở nơi nào đó vô dòng sản phẩm thời gian? Không cần thiết một ngày, chỉ việc mang lại em một vài giờ đồng hồ đeo tay thôi cũng rất được, em tiếp tục phát biểu với u rằng em yêu thương toàn bộ những gì u đã thử, em yêu thương người u đang được triển khai xong được toàn bộ những việc làm cơ, em yêu thương cuộc sống thường ngày của u, một cuộc sống thường ngày tuy nhiên không thể ai ghi nhớ nữa. Rằng em tôn thờ u...

Chị, chị chớ vứt rơi u, hãy đi kiếm u chị nhé...

Em gái cô Chắn chắn đang không thể ghi chép tháng ngày hoặc điều giã biệt ở cuối bức thư. Trên trang giấy má sở hữu những vết ố hình trụ, có lẽ rằng em gái cô đang được khóc Khi ghi chép. Cô nom chằm chằm vô những điểm ố vàng ấy hồi lâu rồi vội vàng lá thơ lại mang lại vô túi đeo. Có Khi trong những khi em gái cô đang được ghi chép thư thì người con út ít đang được vơ lấy vật gì cơ ở bên dưới gầm của cái bàn mang lại vô mồm rồi đi ra túm lấy hông u và đựng giọng ngọng nghịu hát bài Gấu mẹ... rồi đu lên trên người u. Cô em gái hẳn đang được nom thằng bé xíu với vẻ mặt mũi u sầu rồi hát bám theo con cái, gầy gò! Đứa đàn ông nhỏ không hiểu nhiều được thể trạng của u nên cứ ngoác mồm đi ra mỉm cười toe toét, và phát biểu, Gấu bố rồi mong chờ u phụ họa tiếp. Em gái cô nước đôi mắt sườn lưng tròng, đế điều con cái, béo ị! Có lẽ em gái cô đang không thể ghi chép điều giã biệt vì như thế cần vui đùa với con cái. Có lẽ đứa con trẻ đang được túm chặt lấy chân u rồi cố trèo lên tuy nhiên rồi lại trượt lăn lộn tảo và bập trán xuống sàn căn nhà. Thằng bé xíu tiếp tục khóc òa lên nức nở. Nhìn thấy vết bầm tím mở rộng bên trên làn domain authority mỏng dính manh của đứa bé xíu, có lẽ rằng những giọt nước đôi mắt cố kìm nén của em gái cô bỗng nhiên trào đi ra.